Hội Văn Hóa Việt Nam tại Anh Quốc
Copyright © 2012
 


GianMoon_w-GLOW_HotelMoon
Mùa Thu V§i Ánh Træng
Loading
                                                        
                                                                            

                Một năm có bốn mùa Xuân Hạ Thu Đông, nhưng mùa Thu luôn là mùa đẹp nhất, đó là sự khẳng định bất biến với không gian và thời gian, với nhân loại;  trong văn chương thi phú, từ cổ chí kim, từ Đông sang Tây, từ Nam chí Bắc, từ già đến trẻ, không nơi nào không có bóng dáng của mùa thu, không có “gió thu hiu hắt lá thu rơi”, không có “ngoài hiên giọt mưa thu thánh thót rơi”, không có rừng thu với “lá đổ muôn chiều ôi lá uá”…, nhưng cái đẹp tuyệt của mùa thu thì chắc chắn lại là ánh trăng của những đêm rằm.

Dỉ nhiên ánh trăng thì tháng nào cũng có, nhưng cái ánh trăng trong mùa thu nó mới tuyệt vời làm sao. Từ xưa đến nay, nó đã gợi hứng cho biết bao  nhạc sĩ, thi sĩ, văn sĩ, cho những nhà làm phim, nhà nhiếp ảnh và cho cả muôn triệu  khối tình trong nhân gian, trong lịch sử tình yêu. Trong tình yêu ánh trăng luôn được đem ra để chứng minh cho sự chung thủy như Shakespeare đã diễn tả : - Roméo  chỉ vào ánh trăng mà thề thốt cùng Juliette : “Trăng kia còn có lúc đổi thay, có khi tròn khi khuyết, nhưng tình anh với em vẫn luôn tràn đầy, không bao giờ thay đổi, biến suy.”

Riêng với lịch sử văn học nước ta thì mùa thu và ánh trăng không bao giờ vắng mặt trong hàng hàng lớp lớp thi ca, nhạc phẩm, ca dao, thơ phú, chuyện ngắn, chuyện dài, tiểu thuyết từ những cái hồi nẳm hồi năm nào cho đến tận bây giờ, ánh trăng đêm thu vẫn luôn là đề tài không bao giờ cạn kiệt.

Có một giai thoại lưu truyền trong nhân gian của dân tộc VN ta luôn gắn liền giửa thời gian và không gian, giửa người lớn và trẻ con, giửa người trên không trung và người trần thế vẫn mãi mãi được ca tụng, được trân trọng đón chờ: đó là ánh trăng đêm Trung Thu .

Từ ngàn xưa, cứ đến ngày này thì nhà nào cũng rộn rịp, náo nức chuẩn bị mua hoa quả, làm bánh mứt để cúng trăng,  làm đủ loại lồng đèn cho con trẻ chơi đèn kéo quân và phá cổ trăng.

Những mâm cổ trông trăng thật là thanh tao, linh đình và thú vị biết chừng nào… các bà nội trợ, các cô gái nhân dịp này thi nhau đua tài bày cổ với đủ loại bánh trái, chưng bày đủ loại hình thức để chứng tỏ tài năng nử công gia chánh tuyệt hảo của mình, với những chiếc bánh trung thu thơm lừng hoà cùng mùi trầm hương, mùi hoa quả ; với cái không gian mờ ảo giửa đêm khuya tịch mịch dưới ánh trăng rằm ,  thật là huyền diệu, thơ mộng biết bao!

Trong lúc Ông Bà, Cha Mẹ cúng trăng, thì trẻ con khắp xóm tề tựu tay xách lồng đèn ,  những chiếc lồng đèn đủ màu, đủ cở, đủ loại, từ trái bầu, cái rẻ quạt, cái trái bóng đến những con rùa, con thỏ, con công , con rắn, con rồng và những con cá chép thật đẹp tượng trưng cho phương tiện để chú cuội cưởi bay lên cung hằng, bọn trẻ kéo nhau thành từng đoàn vừa đi vừa hát :
                    
Bóng trăng trắng ngà, có cây đa to, có thằng cuội già, ôm một mối mơ
Cuội ơi, ta nói cuội nghe, ở trên trăng mãi làm chi,
Các em thích cười, muốn lên trăng chơi, cứ hỏi Ông Trời, cho mượn cái thang,
Mười lăm tháng tám Trời cho, một Ông trăng lớn thật to,
Các em thích cười, muốn lên trăng chơi, cứ hỏi Ông Trời, cho mượn cái thang…(Phạm Duy)

Và cứ thế mà hát tới hát lui, hát đi hát lại để chờ Ông Trời cho mượn cái thang và chờ đến khi nào thấy Ông Bà Cha Mẹ xúm xít lại với nhau vừa ăn bánh, uống trà vừa ngâm thơ vịnh nguyệt :
                             
Trăng thu tỏa sáng khắp trần gian
Nhâm nhi trà bánh ngắm chị Hằng
Chú Cuội cây đa nơi cung quế
Có buồn giửa bóng nguyệt hay chăng?
                                        hoặc :                                          

Chị Hằng hởi bao năm rồi chị nhỉ!
Chú Cuội kia vẫn giử gốc cây đa
Cây đa ấy bao nhiêu tuổi đã già
Còn bóng Nguyệt sao ngàn năm vẫn trẻ! (TH.N)
    
thì lủ trẻ mới ngưng hát, ghé lại để được nhận những chiếc bánh thơm lừng , những quả táo, quả đào chín mộng trên mâm cổ.

Một tập tục thật đẹp và đầy dân tộc tính đã có từ ngàn xưa : - giữa làn gió thu man mác, dưới mảnh trăng thu trong vắt, vành vạnh  trên lưng trời; trong cái nhàn hạ của người lớn , cái hồn nhiên tươi sáng của trẻ con, có còn niềm vui thú   nào hơn….

Đẹp biết bao nhiêu, thơ mộng biết bao nhiêu, những đêm Trung thu  của ngày xa xưa ấy, của những mùa thu giửa khung trời tự do, no ấm , thanh bình an lạc.

Nhưng, bây giờ tất cả  dường như chỉ còn lại trong ký ức của những người mà ngày nào đã được tung tăng chơi đèn kéo quân ấy, chỉ còn trong kỷ niệm chứ không còn tìm đâu ra được những đêm trung thu huyền diệu xa xưa nữa.

Có còn chăng, một nỗi xót xa khi nhìn lại nơi quê nhà, những đứa trẻ cũng trạc tuổi mình ngày xưa đang đứng nhìn những chiếc lồng đèn xanh đỏ treo trên quầy, những chiếc bánh trung thu thơm lừng trong tủ kiếng với một khát khao, mơ ước… chúng chỉ dám đứng lại đôi phút để ngắm nhìn, để thèm thuồng thôi;  rồi lại phải mau chân đi đánh giày, đi bán bánh kẹo, lạc rang cho những người có tiền bạc, có chức quyền đang ăn chơi trong các quán nhậu, các nhà hàng, khách sạn.

Cũng cái khung trời mùa thu kia, cũng vầng trăng đẹp tuyệt vời muôn thuở đó, nhưng sao  cuộc thế lại đổi thay, sao lại luôn còn có những mãnh đời khốn cùng đến như vậy , sao vẫn còn có những đứa trẻ không hề biết đến tương lai, biết tận hưỡng cái tuổi thơ hoa mộng mà lẻ ra tất cả trẻ con đều phải được hưỡng, xứng đáng được hưỡng; quả là một sự bất công đến đau lòng xót dạ mà không có bút mực, lời lẽ nào diển tả cho xiết được!!!

Thu này nhớ những Thu xưa.2004.TH.Nguyen